header image

Rời bỏ hay không ?

Posted by: Jennie | August 3, 2009 |

( Câu chuyện được copy từ krongbong.net)
Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.
Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.
Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.
Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.
Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.
Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.
Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.
Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.
Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: “Paul, anh không được bỏ cuộc… hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần… được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em… đừng nhắm mắt, anh… mở mắt ra nào và hãy gọi tên em…”
Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.
Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: “Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức.”
Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.
Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.

Như có phép màu xảy ra, Paul sống lại. Mary hiểu được tình cảm của Paul và Ella, cô quyết định ra đi để cả 3 được hạnh phúc, bởi cô biết rằng có níu kéo thì cũng chẳng có vui vẻ gì khi mà trái tim Paul không ở bên cô. Paul và Ella lại được bên nhau. Hạnh phúc. Một năm sau, tự dưng Ella biến mất. Paul tới nhà tìm thì được ba mẹ Ella đưa cho một lá thư, nói là Ella gửi cho anh trước khi ra nước ngoài. Trong thư, Ella viết rằng cô chán nản với cuộc sống thực tại, cô muốn nhiều hơn thế. Cô không thõa mãn với những gì đang có. Và cô mong Paul hãy quên cô đi. Cô mong Paul thành công bằng chính bản thân mình và tìm được hạnh phúc mới. Paul buồn nhiều, nhưng anh không biết làm sao tìm Ella bởi ba má cô không cho anh địa chỉ cũng như tin tức về Ella. Và anh quyết định lấy căm hận làm mục đích sống. Anh thành công và giàu có. Một ngày kia, khi đang lái xe trên đường từ công ty về, anh nhìn thấy ba mẹ Ella bên đường, già nua và nghèo khó trong mưa. Anh quyết đuổi theo họ để cho họ thấy giờ đây anh đã thành công như thế nào, còn gia đình họ tàn tạ ra sao. Khi anh theo kịp thì chỗ họ dừng lại là một nghĩa trang, và người mà họ đến thăm chính là người con gái đã bỏ anh ra đi. Bây giờ thì Paul hiểu ra tất cả, thực ra chẳng có nước ngoài hay chán nản gì hết, mọi thứ chỉ tại căn bệnh ác nghiệt mà Ella mang trong người. Cô không muốn Paul phải đau đớn khi cô chết. Bởi cô cũng đã từng trải qua cảm giác đó một lần….

… suy nghĩ tùy nơi bạn…

under: life

Leave a response -

Your response:

Categories